I. Chuyến xe muộnTối muộn 30/1, bên bờ đông con sông Kinh Thầy, thị xã Kinh Môn vẫn sáng đèn. Em N.H.Y (7 tuổi), học sinh lớp 2A, trường tiểu học Lê Ninh được mẹ gọi dậy và giục em thay quần áo để đến trường. Y vẫn mơ màng không hiểu chuyện gì xảy ra.Trong khi mẹ chuẩn bị đồ dùng cá nhân cho em, thì bố gọi Y lại dặn dò: “Hôm nay hai mẹ con sẽ cùng các bạn trong lớp đến khu cách ly. Con ở đấy phải ngoan và nghe lời cô chú nhé”.“Bố ơi đi cách ly là đi đâu ạ?”, cô bé ngây thơ, mắt trong veo nhìn bố, hỏi.10 phút sau, xe máy chở hai mẹ con rời khỏi nhà.

Trên đường đi cô bé liên tục hỏi mẹ COVID-19 là gì? Vì sao con phải đi cách ly? Sao cách ly lâu thế hả mẹ?. Mẹ hôn lên mái tóc con và nói yên tâm có mẹ đi cùng: “Đi cách ly là đi dã ngoại đó con”.22h, cổng trường tiểu học Lê Ninh sáng rực ánh đèn. Một chiếc xe khách được bố trí sẵn để đón học sinh lớp 2A đưa đến khu cách ly. Từ khắp các thôn xóm của xã Lê Ninh, phụ huynh dắt díu con, hối hả về trường cho kịp giờ xuất phát. Hành trang cha mẹ mang theo gồm quần áo, sách vở, bánh kẹo.Những đứa trẻ mới 7 tuổi còn ngây thơ chưa hiểu chuyện, hồn nhiên cười đùa, chia nhau bánh kẹo. Có em còn tưởng đây là chuyến đi dã ngoại và thích thú khi lần đầu tiên đi chơi với lớp bằng ô tô.H.Y mau chóng quên đi cơn ngái ngủ để hòa cùng đám bạn. Chúng vui vẻ nô đùa trong khi bố mẹ và giáo viên đều cảm thấy lo lắng khi lần đầu tiên trong đời đi cách ly.

Mẹ H.Y đứng nói chuyện với cô giáo chủ nhiệm và các phụ huynh khác. Mọi người động viên nhau phải phấn chấn để chăm sóc các con thật tốt trong 21 ngày tới.H.Y chạy ra ôm bố. Đôi bàn tay bé bỏng xoa những vết nhăn hằn lên trán của bố vì căng thẳng. Bố ôm em vào lòng: “Chào con gái, bố nhớ lắm”.H.Y bé như con chim chích, loắt choắt theo mẹ bước lên xe. Các bạn khác theo sau, điểm danh theo H.Y. Chuyến xe khởi hành trong đêm muộn, bắt đầu cuộc hành trình 21 ngày tại khu cách ly.Cách đó một cánh đồng, các em học sinh lớp 4B, trường tiểu học Hiến Thành cũng tập trung tại sân trường để di chuyển đến khu cách ly.

II. Ngày đầu tiên23h30 ngày 30/1, hai chiếc xe chở 67 học sinh lớp 2A và 4B gặp nhau tại địa điểm khu cách ly là trường mầm non Thái Sơn. H.Y đang ngủ trên tay mẹ bị gọi dậy để xếp hàng đợi cô chú nhân viên xếp phòng.Những đứa trẻ 7 tuổi, 9 tuổi vừa trải qua hành trình dài trong đêm để đến khu cách ly. Nhiều em vẫn ngơ ngác không biết rằng 21 ngày sắp tới là 21 ngày các em xa gia đình và phải đón Tết Nguyên đán trong khu cách ly.H.Y theo mẹ về phòng. Mỗi phòng bố trí 4-5 phụ huynh và có một giáo viên ở cùng. Các phòng đều có nhà vệ sinh khép kín, chăn gối và nước ấm.

H.Y và các bạn ăn bánh lót dạ rồi lăn ra ngủ. Chỉ còn những phụ huynh vẫn còn thao thức không ngủ vì lo lắng và cũng vì lạ nhà.7h sáng 31/1, các bác sĩ bước vào kiểm tra thân nhiệt cho từng học sinh, phụ huynh. Tất cả đều hồi hộp, chỉ có H.Y và các bạn vẫn còn ngơ ngác vì ngái ngủ. D.P giường bên cạnh mặt mũi lem nhem, mệt mỏi vì chưa ngủ đủ giấc. H.Y vỗ vai, nhắc bạn tập trung cho các bác sĩ đo thân nhiệt.8h sáng, bữa ăn đầu tiên được phát đến từng giường.

H.Y và các bạn ăn ngon lành. Cô trò động viên nhau ăn hết suất cơm, không lãng phí đồ ăn và để có sức chống dịch.9h sáng, 67 học sinh, phụ huynh và giáo viên xếp hàng để lấy mẫu xét nghiệm. Do lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác này nên H.Y và các bạn hơi sợ. Cô giáo động viên các con phải can đảm lên, lấy mẫu rất nhanh chỉ một chút là xong. Toàn bộ người lớn trong khu cách ly khi đó đều cầu trời cho các con bình an vô sự.Sau 2 tiếng lấy mẫu xét nghiệm, H.Y trở về phòng với các bạn. Hai mẹ con cùng nhau ăn cơm trưa. Ăn trưa xong, cô bé lấy sách vở ra học bài. Thi thoảng H.Y quay sang ôm mẹ thì thầm: “Mẹ ơi, đi cách ly cũng không sợ lắm mẹ nhỉ? Đếm đủ 21 ngày là con được về với em đúng không mẹ?”.

Theo VTC NEWS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here